THÔNG ĐIỆP NGUYỄN DU: ĐẠO LÀM NGƯỜI - THÀNH NHÂN CHI MỸ
Tác giả: TT. Thích Chỉnh Tuệ - Hồ Mặc Nhân
MỤC LỤC
1) MỞ
2) HIẾU HỌC
3) TÀI ĐỨC, ĐẠO HỌC
4) VÔ NGẠI, VÔ VỤ LỢI
5) HIẾU ĐẠO, VỊ NHÂN SINH
6) BI KỊCH, ĐỨNG VỀ NGƯỜI YẾU THẾ
8) CON ĐƯỜNG SÁNG TẠO
9) DI SẢN NGUYỄN DU
10) THÔNG ĐIỆP MỘT THIÊN TÀI
BÀI VIẾT
1) MỞ
2) HIẾU HỌC
3) TÀI ĐỨC - ĐẠO HỌC (TT)
TÀI
Làm trai không thẹn nước non
Chân trời góc biển dậy hồn núi sông
Xưa nay chí khí tang bồng
Quẫy tung chướng ngại khuấy loang bụi hồng
Không chờ đợi không ngóng trông
Ai hay tài mệnh tương đồng mà thôi
Nghịch hay thuận cũng một thời
Chí trai thời loạn khơi vơi so tài
Mười năm luyện kiếm huyền khai
Hai mươi chinh chiến thêm dài trầm kha
Ba mươi viễn cuộc hải hà
Một đời trùng ngộ trường sa mịt mùng
Tài trai đâu để tình chung
Hai vai nặng gánh hiếu trung dâng đời
ĐỨC
Đức là đạo của người
Có tài thiếu đức đất trời khó dung
Xem ra giữa cõi mông lung
Hiếu sinh là đức kỳ cùng trước tiên
Yêu sự sống yêu nhân hiền
Yêu đồng loại, yêu vô biên mọi loài
Yêu người yếu thế sinh nhai
Vị nhân nghĩa không quan hoài danh hư
Nhân gian trọn một chữ từ
Thiện tâm là gốc anh thư hiền tài
ĐẠO HỌC
Xem ra lắm đứa bi hài
Sống làm nghịch đạo chết bày ma trơi
Đạo không học trái lẽ trời
Sao đòi làm Thánh ơi hời tiểu nhân
Phân ra người ngợm bôi danh
Đức hèn tài mọn khôn lanh hiếp người
Cõi đời nông nỗi trêu ngươi
Bao cơn oan trái thói đời chẳng buông
Tìm nơi hiểm hóc cúi luồng
Bông đùa kết cục khôn lường tai ương
Ai phường bất nghĩa vô lương
Đua chen mê đắm lọc lường gian manh
Bao tên vô đạo bạo hành
Nghiệp chồng chất ngất rõ rành liền tay
Sống nay trọn đạo tháng ngày
Hiền lương ngay thật mai rày phúc đơm
Để sau con cháu tiếng thơm
Đức dày lộc vượng gia đường thịnh hưng
GỬI NGƯỜI YÊU DẤU
Gửi nàng Kiều
Những lời yêu đành gửi theo mây gió
Bềnh bồng trôi bảng lãng cuối chân trời
Ta dấu nhẹm những lời yêu nóng hỗi
Qua phong trần thành tan tụ tàn hơi
Những điệp khúc thành tro bay lửa nổi
Cháy hai bờ không mang nỗi phù hư
Những niềm yêu thành ra tình tự
Vùi chôn sâu dưới đáy nợ nần
Ta nợ Em câu thề buồn tủi
Ta nợ đời tưởng hết buổi gian truân
Ta nợ tình nên phải đành lầm lủi
Lầm lủi đi như một kẻ thất tình
Từ buổi đó ta sầu vui vô tận
Đã đến ngày trả nợ nhân gian
Nợ Em mối ân tình quỹ mỵ
Nợ người bao ân oán trả vay
Những nụ cười tưởng tắt từ hôm nay
Cứ mỉm nụ như chưa từng hận tủi
Ta tưởng ta, tên bần cùng du thủ
Ta tưởng Em cung nguyệt tuyệt trần
Nên tàn vỡ một nỗi đời kỳ dị
Ta đoái thương ta nhận kiếp phiêu bồng
Ta đoái thương ta yêu người vô lối
Thương mảnh đời như loài sói đi hoang
HMN
THÔNG ĐIỆP NGUYỄN DU: ĐẠO LÀM NGƯỜI - THÀNH NHÂN CHI MỸ
Tác giả: TT. Thích Chỉnh Tuệ - Hồ Mặc Nhân
MỤC LỤC
1) MỞ
2) HIẾU HỌC
3) TÀI ĐỨC, ĐẠO HỌC
4) VÔ NGẠI, VÔ VỤ LỢI
5) HIẾU ĐẠO, VỊ NHÂN SINH
6) BI KỊCH, ĐỨNG VỀ NGƯỜI YẾU THẾ
8) CON ĐƯỜNG SÁNG TẠO
9) DI SẢN NGUYỄN DU
10) THÔNG ĐIỆP MỘT THIÊN TÀI
BÀI VIẾT
1) MỞ
GỬI CỤ NGUYỄN DU
Không là Phật ông độ bao người thế
Không là Thần mà đại đạo phúc ban
Không là Thánh sao tràn đầy Thánh lộc
Không là người sao liễu tận phù tang?
Ông đạo sĩ hay ông là phù thủy
Sắp ngữ ngôn như Thánh đạo tương nghì
Để chỉ rõ mô tình, mô hiếu
Mô chánh, mô tà thật ly kỳ
Xin bỏ bể niềm thương, niềm hận
Để nghe đời dậy sóng hân hoan
Nên kỳ ảnh nàng Kiều luôn diễm ảo
Kiếp phong trần còn rộn đến mai sau
Người đi, người đến một nỗi đau
Trầm kha cuộc mộng khởi giang đầu
Xin một lần quyết đi không cầu đến
Như một câu Kiều mãi vấn vương
HMN
TIÊN ĐIỀN TỐ NHƯ CẢM TÁC
Tuệ Nhật Mặc Nhân thi bút
TIÊN ĐIỀN khổ địa thành nhất thôn
HÀ TĨNH tài hoa biến thanh lương
NGUYỄN tộc xưng Vương thật hào khí
DU nhiên sáng nghiệp tạc hồng chương
TỐ truyền Vô Diệt Bồ Tát Hạnh
NHƯ tiếp Bất Sinh Thi Thánh Vương
THÁI ứng hiện sinh xuất liệt nữ
BÌNH quang Kiều Truyện phô Việt cường
An cư tiết Phật lịch 2561
Thiện Mỹ tự, Đinh Hợi niên, Trung Thu - 2017
Dịch nghĩa:
TIÊN ĐIỀN đất khổ thành đệ nhất thôn
HÀ TĨNH sinh tài hoa nỗi danh miền mát lành
Họ NGUYỄN xưng Vương thật hào khí
DU nhiên sáng nghiệp lớn tạc trang sử hồng
TỐ truyền Vô Diệt làm Bồ Tát Hạnh
NHƯ tiếp Bất Sinh thành Thi Thánh Vương
THÁI ứng hiện sinh xuất anh kiệt
BÌNH sáng Truyện Kiều phô bày ý chí Việt Nam hùng cường
Dịch thơ:
TIÊN ĐIỀN đất khổ sáng ngời
Thần linh HÀ TĨNH sinh người tài hoa
Xưng Vương Triều NGUYỄN chói lòa
DU phương hành hóa ngọc ngà thi chương
TỐ truyền Bồ Tát NHU Tường
Vô Sinh Bất Diệt Thánh Vương thi tài
THÁI BÌNH lẫm liệt huyền khai
Truyện Kiều sáng mãi hình hài Việt Nam
Mùa An cư Phật lịch 2561
Chùa Thiện Mỹ, Năm Đinh Hợi, Trung Thu - 2017
GỬI NGƯỜI YÊU DẤU
Gửi nàng Kiều
Những lời yêu đành gửi theo mây gió
Bềnh bồng trôi bảng lãng cuối chân trời
Ta dấu nhẹm những lời yêu nóng hỗi
Qua phong trần thành tan tụ tàn hơi
Những điệp khúc thành tro bay lửa nổi
Cháy hai bờ không mang nỗi phù hư
Những niềm yêu thành ra tình tự
Vùi chôn sâu dưới đáy nợ nần..
5) HIẾU ĐẠO - VỊ NHÂN SINH
Mẹ cha cho một sắc thân
Ơn người mang nặng tâm can giữ gìn
Đời con tiên tổ anh linh
Nặng vai sứ mệnh ân tình hiếu trung
Đi hoang từ độ muôn trùng
Nơi phù hư đó tận cùng dấu chân
Mây in lên vết phù vân
Dấu xưa còn đọng vạn lần hoang mê
Con đi tan cuộc lê thê
Tìm trong di ảnh bộn bề nước non
Qua muôn thân xác vùi chôn
Ai tìm ảo ảnh nuôi hồn tuyết sương
Ta ngồi quạnh quẽ bên vườn
Tay là mẹ tim là chương cha đề
Quang lưu một chốn đi về
Hiếu là đạo nghĩa chưa hề nhạt phai
Đời con Phật Thánh an bài
Cũng loài sinh diệt cũng loài nổi trôi
Có lúc khóc trận ly bôi
Có lúc cười sãng như loài vô tâm
Sống hay chết nỗi bần thần
Câu thơ tỏa nắng một lần rồi thôi
Ừ người làm cuộc ly phôi
Ừ ta dấy loạn khóc cười thế gian
Cứ vui dầu lắm bẽ bàng
Ta đan mộng mị che dần mắt môi
Mắt tóe sáng chân rã rời
Là lời dẫy động mù khơi vẫn tròn
Vòng xoay cũng chỉ thua hơn
Tấm thân tiều tụy tấm hồn lất lây
Ngày mai tưởng cuộc vui vầy
Nát tan từ thuở chắp chầy vá may
Mượn Em làm cuộc vui vầy
Mượn đời chắp nối bầy hầy cảnh quang
Mộng rồi Em nhỉ vỡ toang
Vì trong suy tưởng tan hoang thuở nào
Ta đi khoát một chiến bào
Đôi tà máu nhuộm chỉ là giã say
Rồi mai thì ta trắng tay
Hiếu trung đành trọn cho hay tình này.
HMN



