Hoạ sĩ.Hồ Mặc Nhân tự Hoàng Đức
Giám đốc Trung tâm Phát Triển Văn Hoá Doanh Nhân Việt Nam
Anh như Chúa
Bị đóng đinh trên Thập Tự Giá mất rồi
Anh chỉ khác Chúa
Không biết bao giờ
Phục sinh!
Anh tìm quên Em
Như một định mệnh
Đôi khi
Anh biến Anh
Thành kẻ ngớ ngẩn
Biến Em thành cỏ cây
Hoa lá
Mây trời
Lãng đãng ...
Em thành hình hài kỳ diệu
Anh về ôm ấp
Dù đơn độc
Bao giờ cũng có Em bên cạnh
Anh tìm quên
Một tấm hình hài ngà ngọc
Một tình yêu
Không đòi hỏi
Không sở hữu
Có một ngày mất Em
Anh đớn đau vô vọng
Đời trôi đi
Nghiệt ngã quá!
Sao Anh
Không có một Vườn Địa Đàng
Như Chúa
Cho A đam và E va
Rồi
Nhìn đôi tình nhân phạm tội
Sao Vườn Địa Đàng lại mọc trái cấm?
Đó là ý Chúa!
Anh đi tìm quên trăm nẻo
Chỉ có điều
Không dễ
Quên Em!
Em có thể là Thiên Thần
Hay quỹ dữ
Em có thể hóa thân
Làm khóm hồng
Hoàng hoa
Tuyết cúc ...
Hay Em
Chính là Anh đó!
Bơ vơ
Bao chốn
Để
Tìm quên!
HMN

