ĐỪNG NGHĨ ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN CỦA KẺ THẤT BẠI

0 Nguyễn Thúy Kiều

Vì chính chàng sinh viên gầy gò mang đầy mặc cảm năm ấy, sau này đã tự tay vẽ lại toàn bộ bản đồ ngành công nghiệp tỷ đô, mang thương hiệu cafe Việt vươn ra thế giới.



Năm 1990, Đặng Lê Nguyên Vũ thi đậu Đại học Y khoa. Để ông được vác ba lô lên thành phố, người mẹ ở vùng quê M'drak hẻo lánh đã phải bán đi nhiều tạ lúa và vô số đồ đạc trong nhà. 

 

Cái nghèo có sức mạnh tàn phá khủng khiếp, nó đè bẹp cả tư duy của thế hệ đi trước. Ông Vũ xót xa nhớ lại:

 

"Mẹ tôi nghĩ cuộc sống nghèo của gia đình chúng tôi là số mệnh ở trời. Mỗi lần tôi về thăm nhà là mẹ tôi lại vừa vui lại vừa lo sợ. Vui vì có con trai về, sợ vì lúc tôi đi, mẹ phải kiếm đâu đó một, hai trăm nghìn đưa cho tôi lên trường học"

 

Thấy cha mẹ mình nhẫn nại cháy da trên nương rẫy trồng cà phê nhưng vẫn hoàn nghèo, ông không chịu nổi. Chính tư duy "an bài" của người lớn, cùng sự túng quẫn tận cùng đã khiến trong đầu chàng sinh viên lúc nào cũng "điên cuồng vùng vẫy như con thú hoang khao khát tự do".

 

Nhưng đến năm học thứ 3, ông quyết định dừng lại.


Không phải vì năng lực kém, mà vì ông nhìn thấy một sự thật:

 

"Tôi nhìn các anh chị đi trước và thấy đồng lương công chức họ nhận được chỉ đủ ăn sáng. Muốn có thêm ăn trưa, ăn chiều và mua nhà, mua xe thì khó ai có thể làm theo lời thề Hippocrate".

 

Với ông, sự nghèo túng sẽ bào mòn nhân phẩm. Cách tốt nhất để không vi phạm đạo đức người thầy thuốc là... bỏ nghề, đi tìm một con đường khác để đổi đời.

 

Sự bức bối khi nhìn ra khe núi hẹp ở khu xóm trọ tồi tàn đã đun sôi huyết quản của ông. Khoảnh khắc đó, ông ngộ ra một chân lý phũ phàng: Miếng ăn lúc này không quan trọng bằng câu hỏi "Sống như thế nào?".

 

🔑 BÀI HỌC CỐT LÕI:


Câu chuyện tuổi trẻ của Đặng Lê Nguyên Vũ không phải là lời khuyên cho sự bỏ học bốc đồng. Nó là một cái tát thức tỉnh chúng ta: Sự cam chịu số phận còn tàn độc hơn cả cái nghèo.

 

Nghịch cảnh không sinh ra vĩ nhân, nhưng phản ứng với nghịch cảnh thì có. Khi người ta tin rằng nghèo khó là "số trời", họ sẽ ngoan ngoãn cúi đầu. Nhưng khi bạn biết biến sự nhục nhã, bế tắc thành một ngọn lửa thiêu đốt trong lồng ngực, bạn sẽ tìm ra cách để đảo lộn càn khôn.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét
* Please Don't Spam Here. All the Comments are Reviewed by Admin.

About Us

Vietnamese Center for Entrepreneurial Culture Development is dedicated to fostering ethical values, cultural identity, and sustainable growth within the business community. The Center connects entrepreneurs, promotes knowledge sharing, and supports the integration of cultural principles into modern business practices. Contact Email: nguyetlanthien013@gmail.